Tôi Đi Gia Sư Và Một Chút Suy Nghĩ Về Nghề Dạy Kèm
Ba năm đầu đại học của tôi trôi qua khá nhẹ nhàng. Đi học, thi cử, rồi nhận bảng điểm đủ để yên tâm ra trường. Mọi thứ diễn ra đúng quỹ đạo – nhưng lại không đọng lại quá nhiều cảm xúc. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ đi làm gia sư, dù người thân nhiều lần khuyên nên thử sức.
Thời điểm ấy, tôi thẳng thừng nói “không”. Không phải vì tôi chê nghề gia sư, mà vì tôi nghĩ mình chưa đủ “tầm” và chưa đủ “tâm”.
Tại Sao Tôi Từng Từ Chối Làm Gia Sư?
Trong suy nghĩ của tôi lúc đó, gia sư không đơn giản chỉ là ngồi giải bài tập và nhận tiền công. Dạy học là một nghề nghiêm túc – dù là dạy ở trường hay dạy kèm tại nhà. Người dạy phải có kiến thức vững vàng, nhưng quan trọng hơn là phải có trách nhiệm và sự tận tâm.
Tôi từng chứng kiến một số bạn đi dạy kèm chỉ vì thu nhập. Các bạn đến nhà học sinh, làm hộ bài tập, giảng qua loa vài công thức rồi hết giờ. Thậm chí có người còn không giải được bài nhưng vẫn nhận lớp. Điều đó khiến tôi cảm thấy buồn – vì nếu làm vậy, nghề gia sư sẽ mất đi ý nghĩa tốt đẹp vốn có.
Với tôi, nếu đã đứng trước một học sinh, mình phải thực sự nghiêm túc. Không thể xem đó là công việc làm thêm đơn thuần.
Bước Ngoặt Khi Tôi Quyết Định Thử Sức
Mọi thứ thay đổi khi tôi trò chuyện với cô giáo chủ nhiệm cũ – người tôi luôn gọi thân mật là “Sếp”. Cô không chỉ dạy kiến thức mà còn truyền cho tôi cảm hứng sống và tinh thần trách nhiệm của một người làm giáo dục.
Cô nói với tôi một câu rất đơn giản: “Nếu con có tâm và chịu khó tìm phương pháp phù hợp, con sẽ làm được.”
Tôi từng hỗ trợ bạn bè học các môn toán cao cấp, giải tích, xác suất thống kê ở đại học. Các bạn ấy tiến bộ rõ rệt. Vậy thì tại sao tôi lại không thử với học sinh nhỏ hơn?
Và thế là tôi nhận lớp gia sư đầu tiên.
Buổi Dạy Đầu Tiên – Sự Thật Không Hề Dễ
Buổi đầu tiên tôi đến nhà học sinh với tâm trạng vừa háo hức vừa lo lắng. Em học sinh khá thụ động, ít nói và có vẻ không thích học. Phụ huynh chia sẻ rằng em thường ngủ gật trên lớp và không theo kịp bài.
Lúc đó tôi thực sự nản. Tôi từng nghĩ: “Có lẽ mình không hợp với công việc này.”
Nhưng thay vì bỏ cuộc, tôi quyết định thay đổi cách tiếp cận. Tôi đến sớm hơn 15 phút để nói chuyện, hỏi han về sở thích, trường lớp, bạn bè. Chỉ sau một buổi, em bắt đầu cởi mở hơn. Không phải vì tôi giỏi hơn ai, mà vì tôi chịu lắng nghe.
Tôi nhận ra một điều quan trọng: Học sinh không cần một người chỉ giỏi kiến thức. Các em cần một người đủ kiên nhẫn để đồng hành.

Gia Sư Không Chỉ Là Dạy Kiến Thức
Kiến thức cấp 1, cấp 2 với sinh viên không phải quá khó. Nhưng vấn đề không nằm ở nội dung bài học – mà nằm ở cách truyền đạt.
Mỗi học sinh là một tính cách khác nhau. Có em tiếp thu nhanh nhưng thiếu tập trung. Có em chậm nhưng rất chăm chỉ. Có em tự ti vì từng bị chê “học kém”.
Nếu gia sư chỉ nhìn vào điểm số mà đánh giá học sinh, thì rất dễ bỏ lỡ những tiềm năng phía sau.
Tôi học được rằng:
- Muốn học sinh tiến bộ, trước hết phải giúp các em tự tin.
- Muốn các em nghe mình, phải khiến các em tin mình.
- Muốn các em cố gắng, bản thân mình phải thật sự nghiêm túc.
Gửi Phụ Huynh – Những Người Đặt Niềm Tin Vào Gia Sư
Tôi hiểu rằng khi phụ huynh tìm gia sư cho con, đó không chỉ là việc thuê một người dạy học. Đó là đặt niềm tin.
Nhiều phụ huynh thường ưu tiên sinh viên sư phạm, sinh viên năm 3–4 hoặc người đã có nhiều kinh nghiệm. Điều đó hoàn toàn hợp lý. Ai cũng muốn con mình được dạy bởi người giỏi và chuyên nghiệp.
Nhưng tôi cũng muốn chia sẻ một góc nhìn khác.
Kinh nghiệm không tự nhiên mà có. Ai cũng có lần đầu tiên đứng lớp. Quan trọng không phải năm học thứ mấy, mà là thái độ làm việc.
Một sinh viên năm nhất nếu nghiêm túc, chịu khó chuẩn bị bài, có trách nhiệm với từng buổi dạy – hoàn toàn có thể làm tốt. Ngược lại, một người nhiều kinh nghiệm nhưng thiếu tâm huyết thì khó mang lại hiệu quả lâu dài.
Gia sư không nên được đánh giá chỉ qua “năm học” hay “tấm thẻ sinh viên”, mà nên được nhìn qua sự tận tâm và kết quả thực tế.
Áp Lực Vô Hình Và Những Điều Ít Ai Nói
Tôi từng nghe có bạn phải nói dối về năm học, làm giả thẻ sinh viên chỉ để được nhận lớp. Điều đó không đúng – nhưng nó phản ánh một áp lực rất lớn.
Khi cơ hội quá ít, một số người chọn cách sai. Nhưng thay vì nhìn vào những trường hợp tiêu cực, tôi mong phụ huynh có thể mở lòng hơn với những bạn thực sự nghiêm túc.
Bởi vì đôi khi, chỉ cần một cơ hội nhỏ, một gia sư trẻ có thể chứng minh được giá trị của mình.
Điều Tôi Nhận Lại Sau Những Buổi Dạy
Sau một học kỳ, học sinh của tôi đạt kết quả khá tốt. Không phải xuất sắc vượt bậc, nhưng tiến bộ rõ rệt. Quan trọng hơn, em không còn sợ học nữa.
Cảm giác nhìn thấy học sinh hiểu bài, tự tin phát biểu, vui vẻ kể về điểm số cải thiện – đó là phần thưởng lớn nhất.
Tôi nhận ra mình đã từng hiểu sai về nghề gia sư. Đây không chỉ là công việc làm thêm của sinh viên. Đây là một công việc mang tính giáo dục thực sự.
Lời Kết – Nghề Gia Sư Cần Nhiều Hơn Hai Chữ “Làm Thêm”
Nghề gia sư sẽ luôn có những góc khuất. Nhưng nếu mỗi người làm nghề đều giữ được sự trung thực và trách nhiệm, thì giá trị của công việc này sẽ được nhìn nhận đúng hơn.
Tôi đi gia sư không phải để kiếm tiền bằng mọi giá. Tôi đi gia sư để thử thách bản thân, để học cách kiên nhẫn, để hiểu rằng dạy học là gieo hạt giống – và hạt giống ấy cần thời gian để nảy mầm.
Nếu bạn đang, sẽ hoặc đã làm gia sư – hãy làm bằng cả sự nghiêm túc. Còn nếu bạn là phụ huynh, hy vọng bạn có thể trao cho những người trẻ một cơ hội để chứng minh năng lực.
Bởi đôi khi, một người gia sư tận tâm có thể thay đổi cách một đứa trẻ nhìn về việc học – và thay đổi cả tương lai của em.
Lượt xem:
Bài viết có thể được quan tâm
|
|
|
|
|
|
|